Tỉnh Mộng

Ai ngờ lạc giữa chốn trầm mê
Tĩnh mịch mù sương khó nẻo về
Hận quãng đường xưa từng mải miết
Quên miền núi thẳm những cà kê
Giờ ôm kỷ niệm hoài suy ngẫm
Buổi đến hoàng hôn đã cận kề
Nuối vạt trời xanh đời lãng tử
Nay hồi tỉnh mộng thấy còn ghê.

Trịnh Tiến

Trò chuyện cùng chủ bút:

Có 0 bình luận.